Việt Nam không cần vượt qua Meta. Việt Nam cần xây dựng những gì Meta sẽ không bao giờ làm.
Pin mặt trời silicon đã thống trị thị trường năng lượng mặt trời hơn 40 năm nhờ độ bền và tính ổn định của chúng. Tuy nhiên, perovskite – một vật liệu mới với cấu trúc tinh thể đặc biệt – đang nổi lên như một ứng viên vật liệu tiềm năng cho các giải pháp năng lượng và môi trường. Bài viết này so sánh cả hai công nghệ, tập trung vào các tiêu chí như hiệu suất chuyển đổi năng lượng, tác động môi trường và các ứng dụng tiềm năng trong hệ thống năng lượng bền vững.
Công nghệ pin mặt trời đã trải qua nhiều giai đoạn phát triển kể từ khi được phát minh vào những năm 1950. Silicon đơn tinh thể và đa tinh thể hiện chiếm 95% thị phần pin mặt trời toàn cầu với hiệu suất thương mại đạt 20–22% [1]. Tuy nhiên, giới hạn trong chi phí sản xuất và hiệu suất đã thúc đẩy nghiên cứu các vật liệu thay thế.
Perovskite, với công thức tổng quát ABX₃ (A là cation hữu cơ, B là cation vô cơ, X là halogen), đã thu hút sự chú ý đáng kể từ cộng đồng khoa học kể từ năm 2009 khi hiệu suất chuyển đổi của vật liệu này tăng từ 3,8% lên 25,5% chỉ trong một thập kỷ [2].
Silicon đơn tinh thể thương mại đạt hiệu suất 20–22%, tiến gần giới hạn lý thuyết vào khoảng 29% theo định lý Shockley–Queisser [3]. Tuy nhiên, sản xuất silicon đòi hỏi nhiệt độ cao (~1400°C) và tiêu thụ năng lượng lớn, tạo ra lượng carbon đáng kể.
Ngược lại, perovskite đã đạt hiệu suất 25,5% trong môi trường phòng thí nghiệm và có thể được chế tạo ở nhiệt độ phòng, giảm đáng kể tác động môi trường. Nghiên cứu của Guo và cộng sự (2023) cho thấy việc sử dụng một lớp kim loại có thể tăng hiệu suất chuyển đổi ánh sáng của perovskite lên tới 250% [4].
Quá trình sản xuất silicon tạo ra tới 50% phế vật liệu trong quá trình cắt wafer [2]. Perovskite có thể được sản xuất thông qua các kỹ thuật xử lý dung dịch như spin coating hoặc in cuộn (roll-to-roll), cho phép sản xuất với lượng chất thải ít hơn và tiết kiệm vật liệu [5].
Điểm yếu chính của perovskite là độ bền thấp khi tiếp xúc với độ ẩm, nhiệt độ cao và bức xạ UV. Silicon có thể hoạt động ổn định trong 25–30 năm, trong khi perovskite hiện tại chỉ duy trì hiệu suất trong vài tháng, ảnh hưởng tới tính bền vững tổng thể của hệ thống năng lượng [2].
Để tận dụng lợi thế của cả hai vật liệu, các nhà nghiên cứu đang phát triển các giải pháp kết hợp. Cấu trúc pin nhiều lớp có thể đặt vật liệu perovskite hiệu suất cao phía trên lớp silicon bền, nhằm tạo ra hệ thống năng lượng mặt trời vừa hiệu quả vừa bền vững. Xu hướng hiện nay không chỉ tập trung vào hiệu suất mà còn cân nhắc toàn bộ vòng đời sản phẩm từ sản xuất đến tái chế để tối ưu hóa tác động môi trường tổng thể.
Trí tuệ nhân tạo (AI) đang đóng vai trò quan trọng trong việc tối ưu hóa cả hai công nghệ. Thay vì thử nghiệm thủ công từng công thức perovskite, AI có thể dự đoán tính chất vật liệu và tối ưu các thành phần trong thời gian ngắn. IBM đã sử dụng AI để rút ngắn thời gian phát triển vật liệu từ 5 năm xuống còn 5 ngày [4].
Cả silicon và perovskite đều đóng vai trò quan trọng trong việc phát triển các giải pháp năng lượng xanh. Silicon tiếp tục dẫn đầu về độ tin cậy và khả năng thương mại hóa, trong khi perovskite hứa hẹn hiệu suất cao hơn và giảm tác động môi trường trong sản xuất.
Tương lai của công nghệ pin mặt trời có thể đi theo hướng kết hợp cả hai vật liệu, tận dụng những điểm mạnh riêng để tạo ra các hệ thống năng lượng vừa hiệu quả vừa bền vững. Với sự hỗ trợ của AI trong thiết kế và tối ưu hóa vật liệu, lĩnh vực này đang bước vào một giai đoạn phát triển mới, hứa hẹn đóng góp quan trọng cho các mục tiêu năng lượng sạch toàn cầu.
Nghiên cứu và ứng dụng trong chủ đề “Materials for Energy and Environmental Solutions” sẽ là một trong những trọng tâm chính tại Hội thảo quốc tế HORIZONS 2025, diễn ra từ 25-27/8/2025 tại Trường Đại học VinUni.
Hội nghị quy tụ các chuyên gia hàng đầu thế giới như GS. Shirley Meng (Đại học Chicago) với bài trình bày “Thiết kế vật liệu và hệ thống tốt hơn cho pin tương lai”, GS. Anita Ho-Baillie (Đại học Sydney) thảo luận “Pin mặt trời đa nhiệm thế hệ tiếp theo”, cùng nhiều nhà khoa học đến từ các trường đại học Stanford, Cambridge và UC Santa Barbara.
Chương trình HORIZONS 2025 có ba phiên song song về vật liệu cho năng lượng và môi trường, bao quát các nghiên cứu từ tế bào perovskite tiên tiến và vật liệu lưu trữ năng lượng đến giải pháp thu giữ carbon và cảm biến môi trường thông minh.
Với hơn 40 bài trình bày được mời và 20 bài báo đóng góp từ các nhà nghiên cứu quốc tế, HORIZONS 2025 hứa hẹn là diễn đàn khoa học quan trọng để trao đổi các khám phá mới nhất và định hình hướng nghiên cứu tương lai trong lĩnh vực vật liệu cho năng lượng – môi trường.
[1] Gunisati, V. T., & Suganesh, R. (2023). A comparative study on silicon and perovskite solar cells. TIJER-International Research Journal, 10(6), 757-763. DOI: 10.5281/zenodo.8154877
[2] Andreani, L. C., et al. (2019). Silicon solar cells: toward the efficiency limits. Advances in Physics: X, 4(1), 1548305. Available at: https://www.tandfonline.com/doi/full/10.1080/23746149.2018.1548305
[3] Shockley, W., & Queisser, H. J. (1961). Detailed balance limit of efficiency of p‐n junction solar cells. Journal of Applied Physics, 32(3), 510-519. Available at: https://aip.scitation.org/doi/abs/10.1063/1.1736034
[4] Marcotte, B. (2023, February 16). Perovskites, a ‘dirt cheap’ alternative to silicon, just got a lot more efficient. University of Rochester News. Available at: https://www.rochester.edu/newscenter/perovskites-solar-cells-more-efficient-with-metal-substrate-574922/
[5] Kajal, P., Ghosh, K., & Powar, S. (2018). Manufacturing techniques of perovskite solar cells. ResearchGate. Available at: https://www.researchgate.net/publication/321396151_Manufacturing_Techniques_of_Perovskite_Solar_Cells